"Ta đã sớm nói với bệ hạ rồi." Ngụy quốc công nhìn về phía hòn đảo: "Tiêu Minh Nguyệt không phải là kẻ an phận, bệ hạ rốt cuộc vẫn niệm tình tỷ đệ, có chút mềm lòng."
Vương Thế Vũ nghe vậy liền bĩu môi, bệ hạ nhà chúng ta mà mềm lòng ư?
Hắn chưa từng thấy ai tàn nhẫn như vị hoàng đế nhà mình. Lưu Dụ là người thế nào? Có thể nói sự ổn định của nửa giang sơn Đại Tấn đều nhờ vào Lưu Dụ, vậy mà bệ hạ nói giết là giết. Nếu như vậy còn gọi là mềm lòng, thì trên đời này chẳng còn ai tàn nhẫn nữa.
Hắn cũng không hiểu, vì sao phụ thân mình lại trung thành với Tiêu gia đến vậy!




